Pune

Pune ơi!
Mưa về tháng sáu
Lộc non lên
Hoa Phượng điểm sắc rừng
Tiếng chim ca rộn rã
một góc riêng
Sớm mai
Chung trà bên khung cửa
Đời vui chi
Lòng nhẹ tựa mây bay
**
Chiều về
Xuống phố mây luông
Sương giăng lãng đãng
Níu chân người về
Qua rừng hương lẩn áo thơm
Đêm trăng thanh thoáng
                                                                 Ngẩn ngơ cảnh tình!

Thơ Hoa


 
Đêm xuân
Giấu mình trong mộng
Đồi mai trắng ngần!
***

Hừng đông
Nàng thơ say mộng
Bên đồi Tuyết Mai.
***

Ẩn mình trong tuyết
Đợi nắng soi mình
Hoa về lung linh!
***

Cánh hoa
Mỏng mềm theo gió
Hương cùng bay xa.
***

Cánh mỏng và mềm
Ửng hồng đôi má
Anh Đào đó em!
***

Bụt Đa Bảo về
Bồ tát xuất hiện
                                                                 Nàng hoa Thuỷ Tiên.
 ***

Ồ, hoa Quỳnh nở!
Thở nhẹ em ơi
Hoa mơ... hoa mơ...
***

Chiếc lá rơi
Mặt đất chấn động
Đoá hoa mỉm cười.
 ***

Bên hàng giậu
Một bông Bụt trắng
Trong ngần đợi trăng.


_*()*_



Nắng mai

Lung linh
Chùm hoa nắng
Dạo chơi
Mấy thung triền
Tình thương
Dâng thầm lặng
Ngàn sau

Vô biên.

Sớm mai

 Sớm mai nhẹ mở cửa
Dạo chơi cùng gió mây
Ý trong trời xanh biếc
Thong dong quá nơi này!

Lên đồi ngồi tĩnh toạ
Lòng yên mây trắng bay
Em về lung linh lạ
Toả sáng rừng... Ô hay!

Mẹ!

Mẹ!
Hôm nay
Con kể về Mẹ cho bạn nghe
Mẹ luôn cười
        và
Trò chuyện thật vui tươi
...
Nhưng ai biết
Mẹ giấu vào lòng
Dòng lệ đá.
Vì chồng, vì con... 
Thuận hoà
Cho ấm êm...

BÓNG TỪ

Chiều nghiêng nắng đổ xuống đàng
Dáng thương đổ bóng vững vàng che con
Khơ-nia bóng ngả về non
Mẹ xoay bóng ngả chân con đi- về.
Mẹ là bóng mát tình quê
Chở che con giữa bộn bề tháng năm
Tuổi thơ giấc mộng trăng rằm
Chân qua lối cũ xa xăm dặm đời...
Mẹ ơi!
...
Bóng xưa in dấu làng quê
Nay che mát cội bồ đề đơm hoa
Con về tụng biến tâm ca
Vang trong nhịp điệu âm ba bóng từ.

Người tu có được yêu thương không?


     Một câu hỏi như là một công án! Được không? Nên không? Tình yêu thương đó sẽ như thế nào???... Lí trí đã hỏi trái tim thật nhiều câu theo sau câu hỏi công án. Yêu thương thì yêu thương thôi! ( Trái tim đáp thế)
      Lí trí ơi, bao đời trái tim vẫn mù quáng. Nếu không có bạn dẫn đường, e là mình thất lạc mất. Trong lòng mình chứa đựng nhiều chất liệu lắm: chân thật, dịu ngọt, thiết tha, chia sẽ, thông cảm, trân trọng... bao gồm cả yêu thương. Nhưng đồng thời, không phải mình không có ích kỉ, hờn dỗi, vướng mắc, nghi ngờ...đâu nhé! Nếu có bạn đi bên cạnh cân nhắc để mình hiểu biết và thông cảm và biết nuôi lớn tình thương thì chắc mình sẽ không đến nổi lúng ta lúng túng nhỉ!?
     Sự nghiệp một đời của mình là YÊU THƯƠNG và HIỂU BIẾT. Không hiểu biết thì làm sao có thể yêu thương; không yêu thương thì chắc không muốn hiểu biết. Mình yêu rất nhiều: yêu quê hương có con sông vắt ngang giữa những dãy ruộng đồng thơm tho, ngào ngạt; yêu truông làng với những trưa hè cát bỏng bàn chân, Mẹ gánh ngô khoai về từ nương rẫy; yêu rú rừng mà tuổi thơ mình thường chơi trốn tìm trong đó cùng bạn bè, bất ngờ hái được những chùm nhành nhù, sim tím...chín mọng; yêu những trang sách dệt nên thơ mộng và định hướng giúp mở rộng một con đường cho mình tiến bước; yêu muôn vàn loài hoa, mỗi bông hoa như một nụ cười tươi sáng của tình bạn; Yêu trăng sáng, yêu nắng mai...
     Và yêu CON NGƯỜI. Mình là con người mà, mình không yêu con người sao được! Con người là mình , con người là bạn. Ngày mới chào đời Mẹ đã dạy cho mình “Bài học đầu tiên- tình yêu”. Trang giáo án đầu tiên của Mẹ là tình thương vô bờ bến, mình không bao giờ quên bài học ấy và mình sẽ học suốt cuộc đời, bạn ạ.
 
     Trong muôn vàn khó báu, mình có một kho báu yêu thương, mình sẽ trân quí, gìn giữ mãi trong trái tim mình.
     Tạ ơn bạn đã đánh thức trái tim và trao cho mình một tình bạn sáng trong.

Thắp Sáng Trái Tim Copyright © 2011 -- Template created by O Pregador -- Powered by Blogger