Một câu hỏi như là một công án! Được không? Nên không? Tình yêu thương đó sẽ như thế nào???... Lí trí đã hỏi trái tim thật nhiều câu theo sau câu hỏi công án. Yêu thương thì yêu thương thôi! ( Trái tim đáp thế)
Lí trí ơi, bao đời trái tim vẫn mù quáng. Nếu không có bạn dẫn đường, e là mình thất lạc mất. Trong lòng mình chứa đựng nhiều chất liệu lắm: chân thật, dịu ngọt, thiết tha, chia sẽ, thông cảm, trân trọng... bao gồm cả yêu thương. Nhưng đồng thời, không phải mình không có ích kỉ, hờn dỗi, vướng mắc, nghi ngờ...đâu nhé! Nếu có bạn đi bên cạnh cân nhắc để mình hiểu biết và thông cảm và biết nuôi lớn tình thương thì chắc mình sẽ không đến nổi lúng ta lúng túng nhỉ!?
Sự nghiệp một đời của mình là YÊU THƯƠNG và HIỂU BIẾT. Không hiểu biết thì làm sao có thể yêu thương; không yêu thương thì chắc không muốn hiểu biết. Mình yêu rất nhiều: yêu quê hương có con sông vắt ngang giữa những dãy ruộng đồng thơm tho, ngào ngạt; yêu truông làng với những trưa hè cát bỏng bàn chân, Mẹ gánh ngô khoai về từ nương rẫy; yêu rú rừng mà tuổi thơ mình thường chơi trốn tìm trong đó cùng bạn bè, bất ngờ hái được những chùm nhành nhù, sim tím...chín mọng; yêu những trang sách dệt nên thơ mộng và định hướng giúp mở rộng một con đường cho mình tiến bước; yêu muôn vàn loài hoa, mỗi bông hoa như một nụ cười tươi sáng của tình bạn; Yêu trăng sáng, yêu nắng mai...
Và yêu CON NGƯỜI. Mình là con người mà, mình không yêu con người sao được! Con người là mình , con người là bạn. Ngày mới chào đời Mẹ đã dạy cho mình “Bài học đầu tiên- tình yêu”. Trang giáo án đầu tiên của Mẹ là tình thương vô bờ bến, mình không bao giờ quên bài học ấy và mình sẽ học suốt cuộc đời, bạn ạ.
Trong muôn vàn khó báu, mình có một kho báu yêu thương, mình sẽ trân quí, gìn giữ mãi trong trái tim mình.
Tạ ơn bạn đã đánh thức trái tim và trao cho mình một tình bạn sáng trong.